
Những hố bom, theo thời gian mất dấu
Nhưng nỗi đau đời vẫn còn đó trăm năm
TRĂNG NGHẸN
Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.
Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.
Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.
Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.
Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.
Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.
XUÂN MÒN
Ghé Châu Đốc uống ly Thốt Nốt
Nhớ Phnom-pênh chiều ngồi bên Thành Vua
Em khẽ hỏi bao giờ anh từ giã
Xứ xở chùa chiền nhiều nắng ít mưa
Câu hỏi theo anh lên rừng xuống biển
Về phố phường
Ra đồng ruộng mênh mông
Ở đâu
Lúc nào cũng thì thầm nhắc nhớ
Trả lời em hay giấu kín trong lòng
Trả lời em hay giấu kín trong lòng
Bao xuân mòn, câu hỏi vẫn
mênh mông
VỀ CỜ ĐỎ
Về Cờ Đỏ thăm bè bạn cũ
Nắng vàng ươm rải lối ta về
Bước chân nhẹ, chạm vào quá khứ
Đồng đội một thời, còn lại bao nhiêu
Ngày ấy chúng ta còn rất trẻ
Chí lớn trên vai, lấp biển vá trời
Nghe tiếng gọi lên đường cứu nước
Cùng một lòng xếp lại bút nghiên thôi
Trên cánh đồng nầy bao lần chạm địch
Giữ gìn từng tấc đất quê hương
Bạn bè có người nằm lại
Có người gởi một phần thân thể đôi mươi
Về lại đây ta biết khóc hay cười
Khi thắp nhang nhắc tên đồng đội
Đổ chung rượu xuống đất đồng Cờ Đỏ
Mời bạn về uống cạn cùng ta
Rượu nồng cay thêm dư vị xót xa
Bàn chuyện gần xa, tình đời ấm lạnh
Có người mãn phần, người đang làm lớn
Có thằng quá nghèo cuộc sống bấp bênh
Nhớ một thời, từng điếu thuốc chia nhau
Giờ tan hàng mỗi người mỗi cảnh
Còn chút chất lính trong trái tim hào sảng
Trút hết ra ly, rót rượu uống tràn.
CHỐN XUÂN
Mùa xuân đến tự nơi nào?
Em theo hỏi mãi, biết sao trả lời.
Hình như xuân ở mọi nơi
Ở đâu có đất có trời có xuân
Riêng ta xuân ở lưng chừng
Giữa thương và nhớ
Giữa bâng khuâng
Và…
CHỊ TÔI
Khi hay tin Chị mất
Mồ chị cỏ mọc xanh
Chị ơi Chị có trách?
Sao em quá vô tình
Bao năm trời lận đận
Tìm miếng ăn quê người
Em không lần thăm Chị
Dù nhớ thương khôn nguôi
Làm sao em quên được
Những ngày còn ấu thơ
Nhiều đêm Chị thao thức
Ấp ủ từng mộng mơ
Ngày qua ngày may vá
Chị chắt chiu từng đồng
Tiếp mẹ nuôi em học
Tình Chị thật mênh mông
Em đã nguyện với lòng
Ra đời đi làm việc
Sẽ dành dụm từng đồng
Đáp đền ơn nghĩa Chị
Ước mơ đời bé nhỏ
Canh cánh nặng bên lòng
Sao Chị đi vội vã
Để em hoài ăn năn
VỀ THĂM LUNG NGỌC HOÀNG
Có một khoảng trời bát ngát tràm xanh
Có những dòng kinh lững lờ năm tháng
Con cá quẫy đuôi, thỏa thuê giỡn nước
Bầy chim nhởn nhơ không lưới rập chắn đường
Chút màu xanh rất đỗi bình thường
Phải tưới bằng máu hai thời ác liệt
Có người chiến binh già về thăm căn cứ cũ
Giữa Khu Bảo tồn, lòng bỗng rưng rưng
Đêm Lung Ngọc Hoàng, sao như bâng khuâng
Mấy người bạn cứ nhắc hoài chuyện cũ
Đồng đất xưa và bao người còn mất
Cuộc chiến qua rồi, kỷ niệm vẫn còn nguyên
Giữa Phương Ninh hào phóng thiên nhiên
Anh chợt thấy còn nợ nhiều quá khứ
Những hố bom, theo thời gian mất dấu
Nhưng nỗi đau đời vẫn còn đó trăm năm